Từ truyền hình đến điện ảnh: Hành trình chuyển mình của các diễn viên châu Á
Tại nhiều quốc gia châu Á, đặc biệt là Hàn Quốc, Thái Lan, Trung Quốc hay Việt Nam, truyền hình từ lâu đã là bệ phóng quan trọng cho các tên tuổi trong ngành giải trí. Thế nhưng không phải ai cũng có thể bước từ màn ảnh nhỏ sang màn ảnh rộng một cách trơn tru. Bởi điện ảnh không chỉ đòi hỏi kỹ năng diễn xuất vượt trội mà còn yêu cầu khả năng thể hiện chiều sâu nhân vật, kỹ thuật thể hiện tinh tế và đôi khi là một “cái duyên” hiếm có.
1. Truyền hình: Cái nôi nuôi dưỡng tên tuổi
Đối với phần lớn diễn viên châu Á, sự nghiệp thường bắt đầu bằng các vai phụ trong phim truyền hình, môi trường có tần suất xuất hiện dày đặc và độ phủ sóng cao. Tại Hàn Quốc, các ngôi sao như Hyun Bin, Gong Yoo, Son Ye-jin hay Kim Tae-ri đều khởi đầu từ màn ảnh nhỏ trước khi gây tiếng vang trong điện ảnh. Họ ghi dấu ấn bằng khả năng xử lý tâm lý nhân vật qua hàng trăm tập phim truyền hình.
Tại Việt Nam, khán giả cũng từng chứng kiến nhiều gương mặt quen thuộc từ VTV từng bước “chuyển mình” từ truyền hình sang điện ảnh. Một số trong đó đã có mặt trong các phim Việt Nam chiếu rạp tạo được dấu ấn cả về doanh thu lẫn chất lượng nghệ thuật.
Ở Thái Lan, nhiều diễn viên cũng bắt đầu bằng các vai diễn hài hước, tình cảm hoặc bi kịch gia đình, trước khi có cơ hội góp mặt trong những phim điện ảnh có nội dung nặng đô và đòi hỏi diễn xuất sắc bén hơn.

2. Điện ảnh: Sân chơi đòi hỏi sự bứt phá
Khác với truyền hình vốn thiên về tính đại chúng và câu chuyện kéo dài nhiều tập, điện ảnh yêu cầu sự tinh gọn, chiều sâu tâm lý và một hình ảnh mang tính nghệ thuật cao hơn. Khi bước vào lĩnh vực này, diễn viên không chỉ cần “đẹp” hay “ăn hình” mà còn phải thực sự hóa thân vào nhân vật kể cả trong những vai nhỏ.
Không ít trường hợp từng bị nghi ngờ khi lần đầu xuất hiện trên màn ảnh rộng, nhưng sau đó đã chứng minh năng lực bằng diễn xuất đột phá. Kim Tae-ri vốn nổi tiếng với vai diễn trong bộ phim truyền hình Mr. Sunshine, đã gây tiếng vang với The Handmaiden - tác phẩm điện ảnh táo bạo và tinh tế của đạo diễn Park Chan-wook. Cô nhanh chóng được ghi nhận là một trong những ngôi sao thực lực hàng đầu.
Tại Việt Nam, Bảo Thanh - gương mặt quen thuộc của VTV từng khiến khán giả ngạc nhiên khi tham gia phim điện ảnh Đôi mắt âm dương (2020), thử thách bản thân với thể loại kinh dị tâm lý. Tương tự, Quốc Trường cũng từ hình ảnh "soái ca màn ảnh nhỏ" bước sang các vai gai góc hơn trong phim điện ảnh thương mại.
Tuy nhiên, cũng có không ít trường hợp thất bại vì “không thoát vai” hoặc thiếu chiều sâu, khi mang lối diễn truyền hình sang điện ảnh. Điều này cho thấy, sự chuyển mình không chỉ là cơ hội, mà còn là thách thức lớn đòi hỏi diễn viên phải học hỏi và tái định hình lại chính mình.

3. Những quốc gia nổi bật với làn sóng “truyền hình hóa” điện ảnh
Hàn Quốc: Cầu nối vững chắc giữa truyền hình và điện ảnh
Điện ảnh Hàn Quốc là một trong những nền công nghiệp phát triển cân bằng giữa phim truyền hình và phim điện ảnh. Chính vì vậy, khán giả không bất ngờ khi thấy các ngôi sao truyền hình xuất hiện trong những tác phẩm nghệ thuật kinh phí lớn, như Lee Byung-hun (Inside Men, The Man Standing Next), Jeon Do-yeon (Secret Sunshine) hay Park Seo-joon (The Divine Fury, Concrete Utopia).
Công thức thành công ở Hàn Quốc là khả năng biến hóa linh hoạt, không bị đóng khung vào một dạng vai cụ thể, cũng như sự đầu tư nghiêm túc vào kịch bản và đạo diễn. Các diễn viên truyền hình thường “vượt ngưỡng” thành công là nhờ chọn đúng thời điểm, đúng vai diễn và đúng ê-kíp sản xuất.
Thái Lan: Từ lakorn đến phim nghệ thuật và kinh dị
Tại Thái Lan, các diễn viên truyền hình rất được yêu thích, đặc biệt là từ dòng lakorn (phim tình cảm – hài – tâm lý). Tuy nhiên, điện ảnh nước này lại nổi bật với dòng phim nghệ thuật và phim kinh dị, đòi hỏi khả năng diễn xuất “nặng ký” hơn.
Một ví dụ điển hình là Davika Hoorne - nữ chính trong nhiều phim truyền hình đã vụt sáng với Pee Mak, bộ phim kinh dị hài có doanh thu cao nhất lịch sử Thái Lan. Bộ phim này không chỉ thành công ở thị trường nội địa mà còn tạo ra cơn sốt tại nhiều quốc gia châu Á.
Nhiều gương mặt khác như Mario Maurer, Chanon Santinatornkul, Nattapong Chartpong… cũng từng bắt đầu từ truyền hình rồi ghi dấu trong các phim ma Thái nổi tiếng như Shutter, Ladda Land, The Medium…

Từ truyền hình đến điện ảnh, đó là hành trình nhiều gian nan nhưng đầy tiềm năng cho các diễn viên châu Á. Dù xuất phát từ những vai diễn quen thuộc trên màn ảnh nhỏ, họ hoàn toàn có thể “tái sinh” trên màn ảnh rộng nếu có đủ bản lĩnh, sáng tạo và dũng cảm thay đổi.
Khi khán giả ngày càng khắt khe, thì diễn xuất tự nhiên, nhân vật nhiều lớp lang và câu chuyện đời thường lại trở thành tiêu chí quan trọng. Và trong bối cảnh điện ảnh châu Á ngày càng khẳng định vị thế trên bản đồ thế giới, những gương mặt từng quen thuộc với khán giả truyền hình hoàn toàn có thể trở thành những biểu tượng mới trên màn bạc nếu họ đủ bản lĩnh bước qua vùng an toàn.




















Viết bình luận